3
Gióp nguyền rủa ngày sinh của mình
Sau bảy ngày Gióp lên tiếng và nguyền rủa ngày sinh của mình. Ông nói:
 
“Ngày tôi sinh ra hãy lụi tàn đi,
và cả cái đêm được báo tin,
‘Một bé trai đã ra đời!’ cũng không nên có.
Nguyện cho ngày ấy hóa ra tăm tối.
Đừng để CHÚA lưu ý đến nó.
Đừng để ánh sáng chiếu trên nó.
Nguyền cho bóng tối bao trùm ngày đó.
Mong cho mây mù phủ kín nó.
Nguyền bóng tối mịt mù che ánh sáng nó.
Nguyền bóng tối dày đặc chụp lấy nó.
Đừng tính nó vào trong các ngày của năm
hay đặt nó vào ngày nào trong tháng.
Mong cho đêm đó hoang vắng,
không nghe tiếng reo vui nào.
Nguyền cho ai hay nguyền rủa hãy nguyền rủa ngày ấy đi.
Mong cho họ đánh thức quái vật Lê-vi-a-than* trong biển cả.
Vậy họ hãy nguyền rủa ngày tôi sinh ra đi.
Nguyền cho sao mai không bao giờ mọc lên cho ngày đó;
Nguyền cho nó mong đợi ánh sáng ban ngày không bao giờ đến.
Tôi mong nó đừng thấy ánh mặt trời lần đầu tiên,
10 vì ánh sáng đó khiến tôi ra chào đời,
nó không che giấu khốn khổ khỏi mắt tôi.
11 Sao tôi không tắt hơi khi vừa mới sinh?
Sao tôi không chết đi khi vừa lọt lòng mẹ?
12 Tại sao đầu gối mẹ tôi đỡ lấy tôi,
và vú mẹ tôi cho tôi bú?
13 Nếu không có những điều đó,
thì bây giờ tôi đã an giấc ngàn thu;
tôi đã an nghỉ
14 cùng với các vua và những người khôn ngoan trên đất
là những kẻ đã xây lâu đài cho mình mà nay bị đổ nát.
15 Tôi hẳn đã an giấc với các quan quyền
là những kẻ chất vàng bạc đầy nhà mình.
16 Sao tôi không được chôn như đứa bé sanh non,
như hài nhi không hề thấy ánh sáng ban ngày?
17 Vì trong mồ mả, kẻ ác không còn gây rối,
và những kẻ làm công nhọc nhằn được an nghỉ.
18 Trong mồ mả, kẻ tù đày được thảnh thơi,
không còn nghe tiếng quát tháo của chủ nô lệ nữa.
19 Người sang kẻ hèn đều nằm trong mồ,
và kẻ nô lệ được giải thoát khỏi tay chủ mình.
20 Tại sao ban ánh sáng cho kẻ khốn khổ làm gì?
Ban sự sống cho kẻ bất hạnh để làm chi?
21 Họ muốn chết cho rồi, nhưng cái chết không đến.
Họ tìm cái chết còn hơn tìm bảo vật giấu kín.
22 Họ vô cùng hân hoan khi được đặt vào huyệt mả.
23 Họ không biết mình đi về đâu,
vì Thượng Đế giấu kín tương lai của họ.
24 Khi tôi ăn, tôi chỉ than vãn vì buồn bã;
lời rên siết tôi tuôn ra như nước.
25 Tôi lo những gì gớm ghê xảy đến cho tôi,
Thì quả chúng đều đã xảy đến thật.
26 Tôi không an tâm hay bình thản.
Tôi quá bực dọc, không thể nghỉ ngơi được!”
 
* 3:8 Lê-vi-a-than Đây có thể là một loài quái vật khổng lồ ở biển. Một số người tin rằng con thú ấy có thể “nuốt mặt trời,” nghĩa là gây ra nhật thực.