3
Hy Vọng trong Sự Nhân Từ của Chúa Hằng Hữu
Tôi đã chứng kiến các tai họa
từ cây gậy thịnh nộ của Chúa Hằng Hữu.
Chúa đã đem tôi vào nơi tối tăm dày đặc,
không một tia sáng.
Ngài đưa tay chống lại tôi,
đè bẹp tôi cả ngày lẫn đêm.
 
Ngài làm cho tôi già trước tuổi
và bẻ nát xương cốt tôi.
Chúa dùng hoạn nạn đắng cay
bao vây và tràn ngập tôi.
Ngài bắt tôi ngồi trong chỗ tối tăm
như những người chết từ rất lâu.
Chúa xây tường vây kín tôi, tôi không thể vượt thoát.
Ngài dùng xiềng xích nặng nề trói chặt tôi.
Dù tôi khóc và la,
Ngài cũng không nghe lời cầu nguyện tôi.
Chúa giam kín tôi trong bốn bức tường đá phẳng lì;*
Ngài khiến đường tôi đi khúc khuỷu.
10 Chúa rình bắt tôi như gấu hay sư tử,
chờ đợi tấn công tôi.
11 Ngài kéo tôi ra khỏi lối đi và xé nát thân tôi từng mảnh,
để tôi tự lo liệu và tự hủy diệt.
12 Ngài giương cung bắn vào tôi
như cái đích cho người thiện xạ.
 
13 Mũi tên của Ngài
cắm sâu vào tim tôi.
14 Dân tộc tôi cười chê tôi.
Cả ngày họ hát mãi những lời mỉa mai, châm chọc.
15 Chúa làm cho lòng dạ tôi cay đắng
như uống phải ngải cứu.
 
16 Ngài bắt tôi nhai sỏi.
Ngài cuốn tôi trong đất.
17 Sự bình an lìa khỏi tôi,
và tôi không nhớ phước hạnh là gì.
18 Tôi kêu khóc: “Huy hoàng tôi đã mất!
Mọi hy vọng tôi nhận từ Chúa Hằng Hữu nay đã tiêu tan!”
 
19 Xin Chúa nhớ cảnh hoạn nạn, khốn khổ
đắng cay tôi chịu đựng.
20 Linh hồn tôi nhớ rõ mồn một
nên tôi cúi mặt thẹn thùng.
21 Tuy nhiên, tôi vẫn còn hy vọng
khi tôi nhớ đến điều này:
 
22 Lòng nhân từ của Chúa Hằng Hữu không bao giờ cạn!
Lòng thương xót của Ngài thật là vô tận.
23 Lòng thành tín của Ngài thật vĩ đại;
mỗi buổi sáng, sự thương xót của Chúa lại mới mẻ.
24 Tôi tự bảo: “Chúa Hằng Hữu là cơ nghiệp của tôi;
vì thế, tôi sẽ hy vọng trong Ngài!”
 
25 Chúa Hằng Hữu nhân từ với những người trông đợi Ngài,
và những ai tìm kiếm Ngài.
26 Phước cho người nào yên lặng trông chờ
vào sự cứu rỗi của Chúa Hằng Hữu.
27 Thật tốt cho người nào biết phục tùng trong tuổi thanh xuân,
chịu mang ách kỷ luật của Ngài.
 
28 Người ấy hãy ngồi một mình yên lặng,
vì Chúa Hằng Hữu đã đặt ách trên vai mình.
29 Người ấy hãy nằm sắp mặt xuống đất,
vì còn có một tia hy vọng.
30 Người ấy hãy đưa má cho người ta vả
và chịu nhục nhã cùng cực.
 
31 Vì Chúa Hằng Hữu không
từ bỏ người nào mãi mãi.
32 Dù đã làm cho đau buồn, Ngài vẫn thương xót
vì theo lòng nhân từ cao cả của Ngài.
33 Vì Chúa không vui thích làm đau lòng loài người
hay gây cho họ khốn khổ, buồn rầu.
 
34 Nếu loài người chà đạp dưới chân mình
tất cả tù nhân trên đất,
35 nếu họ tước bỏ lẽ công chính của người khác
mà Đấng Chí Cao đã ban cho,
36 nếu họ làm lệch cán cân công lý nơi tòa án—
lẽ nào Chúa không thấy những việc này?
 
37 Ai có thể ra lệnh điều này xảy ra
nếu Chúa Hằng Hữu không cho phép?
38 Chẳng phải từ Đấng Chí Cao
mà ra tai họa và phước hạnh sao?
39 Tại sao con người lại phàn nàn oán trách
khi bị hình phạt vì tội lỗi mình?
 
40 Đúng ra, chúng ta phải tự xét mình để ăn năn.
Và quay lại với Chúa Hằng Hữu.
41 Hãy đưa lòng và tay chúng ta
hướng về Đức Chúa Trời trên trời và nói:
42 “Chúng con đã phạm tội và phản nghịch Chúa,
và Ngài đã không tha thứ chúng con!
43 Cơn thịnh nộ Ngài đã tràn ngập chúng con, đuổi theo chúng con,
và giết chúng con không thương xót.
44 Chúa đã che phủ mặt Ngài bằng lớp mây dày,
đến nỗi lời cầu nguyện của chúng con không thể xuyên qua.
45 Chúa đã biến chúng con thành rác rưởi
giữa các nước.
46 Tất cả thù nghịch
đều chống đối chúng con.
47 Chúng con vô cùng khiếp sợ
vì bị mắc vào cạm bẫy, bị tàn phá và tiêu diệt.”
 
48 Mắt tôi tuôn trào dòng lệ
vì cảnh tàn phá của dân tôi!
49 Mắt tôi trào lệ không ngừng;
cứ tuôn chảy không nghỉ
50 cho đến khi Chúa Hằng Hữu nhìn xuống
từ trời cao và đoái xem.
51 Lòng tôi đau như xé ruột
trước số phận của các thiếu nữ Giê-ru-sa-lem.
 
52 Tôi bị săn bắt như con chim
bởi những người chống lại tôi vô cớ.
53 Họ ném tôi xuống hố thẳm
và lăn đá chặn trên miệng hố.
54 Nước phủ ngập đầu tôi,
đến nỗi tôi than: “Tôi chết mất!”
 
55 Nhưng con kêu cầu Danh Ngài, Chúa Hằng Hữu,
từ hố sâu thẳm.
56 Chúa đã nghe tiếng con kêu khóc: “Xin nghe lời con khẩn nài!
Xin nghe tiếng con kêu cứu!”
57 Lập tức, Chúa đến gần con khi con kêu gọi;
Ngài phán bảo con rõ ràng: “Đừng sợ hãi.”
 
58 Lạy Chúa, Ngài là Đấng bào chữa cho con! Biện hộ cho con!
Ngài đã cứu chuộc mạng sống con.
59 Chúa đã thấu rõ những bất công mà con phải chịu, lạy Chúa Hằng Hữu.
Xin xét xử cho con, và minh chứng điều đúng cho con.
60 Chúa đã thấy hết những âm mưu độc kế
của kẻ thù chống lại con.
 
61 Lạy Chúa Hằng Hữu, Ngài đã nghe những lời nguyền rủa thậm tệ.
Ngài biết tất cả kế hoạch họ đã lập.
62 Kẻ thù con thì thầm và xầm xì cả ngày
khi họ bàn tính chống lại con.
63 Xin nhìn họ! Bất cứ lúc họ đứng hay ngồi,
họ đều hướng về con để châm biếm, chê bai.
 
64 Xin báo trả họ, thưa Chúa Hằng Hữu,
vì những tội ác mà họ đã làm.
65 Xin khiến lòng họ cứng cỏi và chai lì,
và giáng lời nguyền rủa trên họ.
66 Xin đuổi theo họ trong cơn giận của Ngài,
quét sạch họ khỏi các tầng trời của Chúa Hằng Hữu.
* 3:9 Nt xây tường bằng đá đẽo