11
Luật về Thú Vật Sạch và Không Sạch
Chúa Hằng Hữu phán bảo Môi-se và A-rôn: “Hãy dạy cho người Ít-ra-ên biết họ được phép ăn các loại sinh vật sống trên đất. Các ngươi được ăn thịt con vật nào có móng chẻ đôi và nhai lại. Nhưng có một số loài chỉ nhai lại hoặc chỉ có móng rời nhau, thì không được ăn. Con lạc đà dù nhai lại nhưng không có móng rời, nên là loài vật không sạch. Con chồn sống trên đá, dù nhai lại, nhưng không có móng rời, nên là loài không sạch. Con thỏ rừng, dù nhai lại, nhưng không có móng rời nhau, cũng không sạch. Con heo tuy có chân chẻ hai nhưng không nhai lại, cũng không sạch. Không được ăn thịt các loài kể trên, cũng không được đụng đến xác chết của các loài ấy, vì đó là những loài không sạch.
Đối với những sinh vật sống trong nước, dù nước biển hay nước sông, hễ loài nào có vây, có vảy thì ăn được. 10 Nhưng nếu không vây, không vảy thì không được ăn, dù sống theo đàn hay giữa các loài khác dưới nước. 11 Không những không được ăn các sinh vật này lúc còn sống, nhưng cũng không ai được đụng đến xác chết các loài ấy. 12 Vì tất cả các sinh vật sống trong nước không vây, không vảy là những loài không sạch.
13 Đối với loài chim, không được ăn phượng hoàng, kên kên, ó biển, 14 diều hâu, các loại chim ưng, 15 các loại quạ, 16 đà điểu, ó đêm, hải âu, các loại chim ưng, 17 cú mèo, còng cọc, cò lửa, 18 chim hạc, bồ nông, kên kên, 19 các loại cò, các loại chim diệc, chim rẽ quạt, và dơi.
20 Tất cả loài bọ có cánh và có chân đều không sạch cho các ngươi. 21 Trong các loại bọ có cánh và nhân, các ngươi có thể ăn những con nào chân có khóp để nhảy được, 22 gồm châu chấu, châu chấu nhẵn đầu, các loài dế, và cào cào. 23 Còn các loài bọ có cánh và bốn chân khác đều không sạch.
24 Ai đụng đến xác chết của các loài đó đều bị ô uế cho đến tối. 25 Ai nhặt xác các loài này phải giặt áo mình, và bị ô uế cho đến tối.
26 Loài vật nào có móng rời nhau nhưng bàn chân không chẻ hai hoặc không nhai lại là loài không sạch. Ai đụng đến xác chết các loài này phải bị ô uế. 27 Loài vật đi bốn chân, có vuốt là loài không sạch. Ai đụng đến xác chết các loài này phải bị ô uế cho đến tối. 28 Ai nhặt xác các loài đó phải giặt áo mình và bị ô uế cho đến tối.
29 Trong các sinh vật bò trên đất, những giống sau đây không sạch: Chuột chũi, chuột nhắt, rắn mối, 30 cắc ké, kỳ đà, thằn lằn, kỳ nhông, và tắc kè. 31 Ai đụng đến xác chết của các giống trên đều bị ô uế cho đến tối. 32 Vật gì bị xác của các giống ấy rơi trúng đều bị ô uế, dù là đồ gỗ, quần áo đồ da hay một cái bao. Phải đem vật ấy rửa, giặt đi, và vật ấy bị ô uế cho đến tối. Sau đó có thể dùng vật được thanh sạch ấy được.
33 Nếu xác rơi trúng một bình đất, thì đồ dùng trong bình bị ô uế, phải đập bể bình đi. 34 Nếu nước trong bình ấy rơi vào thức ăn, thì thức ăn bị ô uế. Thức uống đựng trong bình cũng bị ô uế. 35 Nếu xác rơi trúng bếp hoặc nồi niêu, thì vật ấy bị ô uế, và phải đập bể đi.
36 Nếu một suối nước, một hồ chứa nước sạch bị xác các giống ấy rơi vào, thì sẽ bị ô uế. 37 Nếu xác rơi trúng hạt giống chưa gieo ngoài đồng, thì hạt giống vẫn sạch. 38 Nhưng nếu hạt giống ngoài đồng đã được tưới nước và bị xác rơi lên, thì hạt giống bị ô uế.
39 Nếu ai đụng đến xác chết một sinh vật thuộc loại ăn được, cũng bị ô uế đến tối. 40 Ai ăn xác chết đó, cũng như người nhặt xác, phải giặt quần áo, và bị ô uế đến tối.
41 Mọi loài sâu bọ bò trên đất đều đáng kinh tởm, không được ăn, 42 dù bò bằng bụng, bằng bốn chân hay bằng nhiều chân, đều là những vật ô uế, nên không được ăn. 43 Đừng làm cho mình đáng kinh tởm vì đụng chúng. Đừng để các loài đó làm ô uế mình. 44 Ta là Chúa Hằng Hữu, Đức Chúa Trời của các ngươi. Phải giữ mình thánh sạch, vì Ta là Thánh. Đừng để các loài sâu bọ trên đất làm ô uế. 45 Vì Ta là Chúa Hằng Hữu, đã đem các ngươi ra khỏi Ai Cập để làm Đức Chúa Trời của các ngươi. Phải giữ mình thánh sạch, vì Ta là Thánh.
46 Đó là luật liên hệ đến các sinh vật sống trên đất, chim bay trên trời, sống dưới nước, và loài sâu bọ. 47 Luật này phân biệt giữa sinh vật sạch và không sạch, giữa loài ăn được và loài không ăn được.”